2025 trôi qua chậm. Không ồn ào, không dữ dội, nhưng đủ dài để tôi nhiều lần tự hỏi mình đang đứng ở đâu. Tôi vẫn đi làm đều, vẫn ngồi trước màn hình mỗi ngày, nhưng có những lúc lòng rỗng. Công việc không tệ, chỉ là thiếu một hướng để tin rằng mình
Tôi càng lớn lên, càng thấy mình ít muốn tranh cãi. Người giỏi thật sự thường lặng thinh, người yếu mới cần gào cho thiên hạ biết. Có lẽ bản lĩnh đôi khi chỉ là ngồi yên, để thời gian tự nói hộ mình. Ngày xưa tôi từng muốn thay đổi người này người kia.
Trong một thế giới mà mạng xã hội luôn tràn ngập những câu chuyện thành công, những chuyến đi phiêu lưu và những dấu mốc chói lọi, đôi khi chúng ta tự hỏi: Nếu cả đời, mình không rực rỡ thì sao? Nếu mình không trở thành triệu phú, không đặt chân đến tất cả
Trong quá trình nghiên cứu về các xu hướng công nghệ và hành vi tiêu dùng, tôi bắt đầu nhìn thấy những dấu hiệu đầu tiên của một sự chuyển dịch đáng chú ý: mua sắm trực tiếp thông qua các công cụ chat sử dụng AI – thay vì phải tìm kiếm, so sánh,
Ngày xưa, tụi nhỏ đói là vì thiếu ăn. Giờ đói vì thiếu like.Ngày xưa, chạy nhảy cười đùa là bản năng. Giờ muốn cười cũng phải chỉnh filter cho vừa khung. Có một thế hệ lớn lên không với con diều, trái banh hay tiếng rủ rê đi bắt dế, mà lớn lên bằng
Có những người cả đời đi tìm tình yêu, như kẻ khát nước đi trong sa mạc – thấy bóng râm là lao tới, thấy một giọt mát là tưởng đã tìm được suối nguồn.Họ yêu hết lòng, yêu đến quên mình. Trao đi tất cả – thời gian, niềm tin, cảm xúc, cả những
Khi ta phóng mình ra khỏi chính mình Có bao giờ bạn cảm thấy mình cứ mãi chạy, cứ mãi tìm kiếm một điều gì đó mà chính bạn cũng không rõ là gì? Người ta bảo rằng hạnh phúc nằm ở phía trước, nơi những thành tựu, danh tiếng, lời khen, ánh nhìn ngưỡng
Đã từng, Nguyên nghĩ tình yêu là lời giải cho nỗi trống trải. Là tìm một người biết cách chạm vào những vết sẹo chưa lành. Là hy vọng có ai đó nhìn mình đủ lâu, đủ sâu, để hiểu cả những điều mình chưa từng thổ lộ – và rồi, ở lại, vẹn nguyên.
Có những ngày tôi tự thấy mình như một cái cây khô gắng đứng giữa cánh đồng gió lớn, tưởng chừng chỉ cần ai hỏi “ổn không?” là sẽ gãy. Vậy mà miệng vẫn cười, tay vẫn làm, lòng thì lặng lẽ chịu trận. Chắc vì tôi từng nghĩ, mạnh mẽ là điều duy nhất
Có một đoạn dài trong đời, tôi sống như thể mình phải đạt được nhiều hơn nữa thì mới xứng đáng được thở một cách đàng hoàng. Tôi muốn có nhiều tiền hơn, công việc tốt hơn, yêu đương phải rực rỡ hơn, nhà cửa gọn gàng hơn, bản thân phải giỏi hơn, ngoan hơn,