Có lúc, tôi ngồi thẫn bên hiên, nhìn trời không biết đang trong mùa nắng hay mưa, như thể lòng cũng chẳng còn phân biệt được buồn – vui – trống rỗng. Có khi đang ăn một chén cơm quen mà như nuốt vào một khoảng không mênh mông, nơi mọi thứ từng mang nghĩa,
Mèo đến vào một buổi chiều nắng lửng lơ. Nó nhảy phóc lên bậu cửa, đi qua mấy chậu hoa mười giờ đang ngủ gà ngủ gật, rồi ngồi phịch xuống hiên nhà, liếm chân như thể nơi này là của nó từ đời nào. Mình còn chưa kịp kêu một tiếng đã thấy nó
Một hơi thở ra mà không trở lại nữa… sẽ đi về đâu? Tôi từng thắc mắc vậy, vào một đêm khuya buốt lạnh, khi nghe tiếng thở dài của má đứt ngang trong bóng tối. Không phải vì má buồn, mà bởi tiếng thở ấy như thể đứt lìa khỏi cuộc đời, để lại
Hồi nhỏ, tôi tưởng má không biết thương. Má ít nói, cơm bưng ra bàn cũng chẳng kêu ai ăn, chén tôi lỡ để trật chỗ cũng chỉ liếc một cái chứ không càm ràm như mấy má người ta. Tới bữa má nấu, tôi thích gì thì có nấy. Vậy mà tôi quen, tôi
Đêm nay giao thừa, trời không mưa, gió thổi hờ hững trên mấy tàu lá chuối ngoài hiên. Mùi pháo hoa từ đâu thổi tới, lẫn vào mùi nhang khói trên bàn thờ tổ tiên, làm lòng tôi bỗng chùng xuống, mềm nhũn như nếp mới đồ chưa ráo khói. Người ta rôm rả đếm
Có một sáng, tôi ngồi quán cà phê quen đầu hẻm, ly cà phê sữa đá nhỏ giọt từng giọt chậm rì như đang níu thời gian lại. Bà chủ quán tặc lưỡi bảo: “Bữa nay hổng ai chào ai hết trơn”. Tôi bật cười, tưởng bà nói chơi, nhưng ngoảnh mặt nhìn quanh thì…
Ngày xưa, người ta quen nhau từ một ánh mắt, một cái gật đầu dưới mái hiên trú mưa, một lần lỡ tay đưa trúng ly nước. Thương nhau từ cái cười ngại ngùng, từ đôi dép để cạnh nhau ngoài hiên, từ chuyện nhỏ xíu mà lòng nhớ hoài. Giờ thì… mở app.Thấy ai
Sáng mở mắt ra, việc đầu tiên là lướt điện thoại coi sếp nhắn gì chưa, đồng nghiệp có tag mình không.Đêm vừa chợp mắt thì máy rung – email đến.Nằm giữa căn phòng trọ sáng trưng ánh đèn LED, trong một khu chung cư chật như tổ kiến, có hàng trăm người như tôi,