Có một sáng, tôi ngồi quán cà phê quen đầu hẻm, ly cà phê sữa đá nhỏ giọt từng giọt chậm rì như đang níu thời gian lại. Bà chủ quán tặc lưỡi bảo: “Bữa nay hổng ai chào ai hết trơn”. Tôi bật cười, tưởng bà nói chơi, nhưng ngoảnh mặt nhìn quanh thì…
Ngày xưa, người ta quen nhau từ một ánh mắt, một cái gật đầu dưới mái hiên trú mưa, một lần lỡ tay đưa trúng ly nước. Thương nhau từ cái cười ngại ngùng, từ đôi dép để cạnh nhau ngoài hiên, từ chuyện nhỏ xíu mà lòng nhớ hoài. Giờ thì… mở app.Thấy ai
Cảm ơn người bạn đã tặng tôi cuốn sách này – như trao cho tôi một tấm gương để nhìn lại chính mình, không phải để chỉnh sửa, mà để nhận ra mình vẫn còn có thể lớn lên. Tôi bắt đầu đọc cuốn “Tư duy của người giàu gốc Á” với chút dè dặt.
(Có những mùa lá rụng xuống đời, nhẹ như một tiếng thở dài…) Tôi sống ở Moscow năm năm rưỡi. Cũng chừng ấy mùa thu đi qua đời mình. Người ta hay bảo mùa thu nước Nga đẹp như tranh. Tôi lại thấy nó giống một đoạn ký ức bị gói trong khăn tay cũ,
1. 🎣 Phishing – Lừa đảo qua mạng Đây là chiêu lừa phổ biến nhất hiện nay. Mấy người xấu giả làm ngân hàng, công ty, hoặc người quen gửi email, tin nhắn hay gọi điện để dụ bạn cung cấp thông tin cá nhân như mật khẩu, số tài khoản, mã OTP. Có 3
Tuy đã đến Kuala Lumpur hai lần, nhưng chẳng lần nào giống lần nào. Có thể vì thành phố này thay đổi, cũng có thể vì mỗi lần đến, tôi lại là một phiên bản khác của chính mình. Một chút già dặn hơn. Một chút hiểu chuyện hơn. Một chút biết lắng nghe tiếng
Sáng mở mắt ra, việc đầu tiên là lướt điện thoại coi sếp nhắn gì chưa, đồng nghiệp có tag mình không.Đêm vừa chợp mắt thì máy rung – email đến.Nằm giữa căn phòng trọ sáng trưng ánh đèn LED, trong một khu chung cư chật như tổ kiến, có hàng trăm người như tôi,
Tôi vẫn nhớ khoảnh khắc máy bay rẽ vào vùng trời vàng rực, mây như bông gòn bị bóp nhẹ, dạt về phía xa. Một mảnh trời khác hẳn Sài Gòn. Ở đó, tôi thấy lòng mình dịu lại – như thể sắp bước vào một chuyến đi không cần check-in, không cần lên lịch,
Tôi từng là người sợ bị ghét. Ai nói nặng cũng nhịn, ai dẫm lên mình cũng cười. Tôi từng nghĩ chỉ cần sống tử tế thì mọi thứ sẽ êm. Nhưng đời không vận hành bằng lòng tốt. Nó vận hành bằng thế mạnh. Và khi tôi hiểu điều đó, tôi mới dám mở
Tôi đọc Vô Thường vào một buổi chiều chán chường, khi ngoài trời nắng chẳng gắt, nhưng lòng thì bức bối như đám mây đen treo lơ lửng giữa tháng Bảy. Quyển sách ấy, tôi không chủ đích tìm mua. Nó được gợi ý từ một người gần gũi – mà cũng có thể gọi