Loading
svg
Open

lvn

  • 20/04/2025By lvn

    “Nỗi cô đơn – điều công bằng nhất mà định mệnh dành cho mọi con người” Cảm ơn người đã chia sẻ cho tôi cuốn sách này – không phải như một món quà, mà như một cánh cửa nhỏ mở ra bóng tối – nơi tôi học cách đứng một mình, và lắng nghe

    Read Moresvgsvg713713 Views
  • 19/04/2025By lvn

    Có một đoạn dài trong đời, tôi sống như thể mình phải đạt được nhiều hơn nữa thì mới xứng đáng được thở một cách đàng hoàng. Tôi muốn có nhiều tiền hơn, công việc tốt hơn, yêu đương phải rực rỡ hơn, nhà cửa gọn gàng hơn, bản thân phải giỏi hơn, ngoan hơn,

    Read Moresvgsvg529529 Views
  • 18/04/2025By lvn

    Có một thời tôi thương theo kiểu muốn người ta phải giống mình – nghĩ giống, phản ứng giống, thương cũng phải theo cách tôi quen. Tôi hay thắc mắc tại sao người ấy không nói nhiều như tôi muốn, không lãng mạn như người ta ngoài phim, không đáp lại tình cảm theo cái

    Read Moresvgsvg469469 Views
  • 17/04/2025By lvn

    Không ai nợ ai chuyện ở lại. Nhưng nếu ai đó vẫn còn bên cạnh, thì hãy sống sao cho họ thấy ở lại là điều đáng giá. Không ai nợ ai một lần ở lại Tôi từng nghĩ, khi ai đó yêu mình, ở cạnh mình, thì đó là điều hiển nhiên.Phải như vậy,

    Read Moresvgsvg456456 Views
  • 17/04/2025By lvn

    Tôi vẫn nhớ cái buổi chiều mình rảo quanh nhà sách như người không có chỗ để đi. Mắt liếc qua mấy cuốn mới toanh còn thơm mùi giấy, thì dừng lại ở cái tựa nghe như thở dài: Muôn kiếp nhân sinh. Có gì đó trong lòng tôi rung lên một nhịp lạ. Mua

    Read Moresvgsvg653653 Views
  • 16/04/2025By lvn

    Gửi người bạn thương của mình, người vừa rời khỏi một chốn cũ sau tám năm dài như một mùa gió không chịu thôi thổi. Mình biết bạn đã đi qua bao nhiêu lần lưỡng lự, bao nhiêu đêm trằn trọc, bao nhiêu sáng ngồi thừ nhìn màn hình rồi tắt máy. Rồi cuối cùng,

    Read Moresvgsvg570570 Views
  • 15/04/2025By lvn

    Như lời của người đi qua chợ đời mà lòng còn ướt… Có người từng nói, mạng xã hội là cái chợ lớn nhất trần gian, nơi người ta không chỉ bán hàng mà còn bán cả tiếng nói, gương mặt và danh tiếng. Mà tiếng nói bây giờ, đôi khi không còn là để

    Read Moresvgsvg475475 Views
  • 14/04/2025By lvn

    Có bữa ngồi quán cà phê đầu xóm, nghe nhỏ bạn tôi nói tỉnh bơ:“Tụi nhỏ giờ không chào, không nói chuyện, không nhìn nhau. Cũng chẳng buồn thương nhau nữa…” Tôi cười, nhưng bụng thì đau. Mà đúng. Thương nhau bây giờ… thiệt là khó. Ngày xưa, tụi tôi đi học, về nhà còn

    Read Moresvgsvg1K1K View
  • 13/04/2025By lvn

    Cuộc sống lặng lẽ trôi, nhưng bước chân người thì vội. Vội từ lúc trời còn chưa kịp mở mắt. Vội từ lúc sương chưa kịp tan trên vạt cỏ trước nhà. Vội đến mức đôi khi ta không biết buổi sáng hôm đó trời có trong không, nắng có vàng không, lòng mình có

    Read Moresvgsvg731731 Views
  • 13/04/2025By lvn

    Có bữa tôi ngồi bên nhỏ bạn, nó khóc. Khóc mà không thành tiếng, chỉ có vai run, môi cắn chặt, và ánh mắt thì đục lại, dán chặt vào khoảng trống giữa trời chiều. Như thể nó không còn ngồi ở đây nữa, mà đang lội ngược dòng ký ức về một đoạn đời

    Read Moresvgsvg723723 Views
svg