Chúng ta là ai, nếu không có tình yêu này?!

 

Đến cả nước mắt rơi xuống, cũng không hề có mảy may chút tổn thương.

Bạn biết khi nào thì chúng ta hụt hẫng và trống trải nhất không? Đó là khi chúng ta dành cho một ai đó sự-ưu-tiên và tầm gửi hết cảm xúc của mình vào họ. Lệ thuộc vào thời gian biểu của họ, đợi chờ tin nhắn từ họ, trông ngóng hẹn hò với họ, thậm chí xoắn xuýt xôn xao chỉ vì được họ dành cho một vài động thái quan tâm nhỏ nhặt (hoặc thậm chí, tiện tay ban phát). Mà bạn biết rồi đấy, đã gọi là sự-ưu-tiên thì hẳn chúng ta sẽ thiết tha mong cầu và tôn thờ họ là duy nhất, như một thứ hải đăng độc tôn hướng về. Nhưng sự thật đáng buồn là, không phải cứ bạn xem họ là ưu-tiên trong cuộc sống, thì họ buộc cũng phải đặt bạn lên hàng đầu giữa bộn bề nhiều điều quan tâm khác. Tình cảm, đứng ở mỗi góc độ, hoàn toàn là chuyện không thể khiên cưỡng, không thể rạch ròi, không thể đòi hỏi hai chữ “công bằng”.

Nhất là khi bản thân lại thừa nhạy cảm, thiếu dũng cảm, nên lời cảm thán duy nhất có thể nói chỉ là “Cảm ơn… vì tất cả những gì người đã mang đến và lấy đi”.

Có những thứ tình cảm cho đến khi lụi tắt vẫn để lại trên nền đất lạnh lớp lớp tàn tro, đủ để ủ ấm suốt phần đời còn lại, và sẵn sàng bừng bừng lửa cháy nếu có ai đó lại gần khơi thắp.

Vậy thì chúng ta sẽ là ai, nếu không có tình yêu này?

Hay chỉ là những người dưng ngần ngại băng qua nhau trên đường đời chen nghịt. Rồi điềm nhiên ném thẳng xuống mặt đường một nhịp đập xốn xang nơi ngực trái đang thoi thóp chờ thành hình?

Hơn một lần tự vấn chính mình, có bao giờ hối hận vì yêu một người đến lạc cả bản thân? Kết quả dẫu có tròn đầy hay hụt hẫng, vẫn cảm ơn thứ tình cảm đã từng xem là-duy-nhất ấy, đã từng-đến-rồi-đi một lần ấy, đã-từng-có trong cuộc đời hữu hạn vốn nhiều điều chưa-từng-có này.

Thế là đủ rồi, ta chẳng cầu cạnh gì. Ở lại hay chia ly, chẳng còn khác biệt lắm. Đã ngọt đắng, đã khóc cười, đã tận cùng đau khổ, đã tột đỉnh hân hoan. Đã đủ để nhìn người quay lưng, mà lòng vẫn cảm thấy vô chừng là viên mãn. Đến cả nước mắt rơi xuống, cũng không hề có mảy may chút tổn thương. Là nước mắt chúc phúc cho những ngày sau của người, sẽ được ai đó thương lụy đến thiết tha, như người từng là duy nhất trong niềm thương của ta.[/vc_column_text][vc_message]Đây là bài viết thuộc chuyên mục “sưu tầm” không phải do Nguyên tự viết, chỉ là đọc và thấy được hình ảnh của mình trong đó nên xin phép chia sẻ lại.

Bài viết trích trong sách “Buồn làm sao buông” của tác giả Anh Khang

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *